Hiển thị nội dung "DOC-NGAM"


“Tôi đồng ý lấy miss Song Hye Kyo làm vợ. Tôi xin thề:

Chúng tôi sẽ cùng nhau đi qua những con đường mà tất cả mọi người trên thế giới đều phải đi qua trong cuộc đời. Có thể sẽ gặp giông tố, bão bùng, thậm chí sẽ có lúc bị gục ngã. Nhưng, mỗi lần như thế, chúng tôi sẽ cùng nắm chặt tay nhau, dũng cảm đứng lên, dùng nụ cười tinh nghịch để nói với đối phương rằng “đây chẳng phải là chuyện gì to tát”. Và, chúng tôi cũng sẽ học được cách kiên cường và dũng cảm để tiếp tục cuộc hành trình đã chọn.

Tình yêu cổ tích và kết thúc buồn
Về bản chất, lời hứa cũng chỉ là lời nói có thêm từ "anh hứa"

Trên đây là lời thề mà tôi dành cho người vợ tuyệt vời của mình”.

Đó là những lời ruột gan mà "người đàn ông không bao giờ làm chúng ta thất vọng" đã nói với cô dâu của anh ấy trong ngày cưới của mình. Cho mãi đến hôm qua, người ta vẫn xuýt xoa và coi đó là minh chứng cho những gì đẹp đẽ nhất mang tên "Cổ Tích Một Tình Yêu."

Nhưng mà hôm nay, họ đã chính thức đường ai nấy đi, lời thề kia đọc lại bỗng dưng chỉ thấy sáo rỗng, vô nghĩa và khiến người ta thoáng chút đau lòng. Không biết ai sai, ai đúng, cũng chẳng quan tâm họ đã từng thật lòng thật dạ yêu thương nhau không mà lại quyết định dừng lại khi mới cùng đi một đoạn đ ường quá ngắn như vậy. Người bên ngoài nhìn vào bỗng chỉ thấy tiếc và thất vọng, bởi mình đã kỳ vọng quá nhiều vào những điều đẹp đẽ, vào thứ hạnh phúc viên mãn còn tồn tại trong đời.

[right-side]
Nói thật đi, đã bao lần bạn nói dối ba mẹ như thế?

Mẹ già rồi, con có đưa mẹ vào viện dưỡng lão không?
Mẹ già rồi, mẹ lẩm cẩm, con có còn bên mẹ không?

Hồi nhỏ, thích gì, muốn mua gì là đòi nằng nặc hoặc là khóc lóc, mè nheo. Lớn lên chút, học cấp 2 được mẹ cho tiền tự đi mua sách, mua đồ tiêu vặt, mua 10 nghìn thì nói 15 nghìn. Tiền còn lại cũng chẳng chịu để dành. Rồi mỗi ngày háo hức chờ mong đến Tết, có Tiền lì xì rồi thì nhất định là chỉ cho mẹ mượn, đòi lại cho bằng được. Lên cấp 3 vẫn vậy, mẹ vẫn nuôi mình ăn học mỗi ngày, tiền học thêm, tiền sách vở, quần áo,… đủ thứ trên đời.

Rồi vào đại học, xa nhà, tự quyết định vấn đề chi tiêu của bản thân. Mẹ vẫn vậy, cứ đầu mỗi tháng vẫn gửi tiền vào thẻ và kèm thêm câu “Ráng ăn uống đầy đủ, thiếu thì gọi về cho mẹ”. Mỗi lần nghe nói vậy, thương mẹ nhiều hơn, cũng buồn rất nhiều. Giờ đây, lúc đối mặt nhiều hơn với những khó khăn trong cuộc sống, lúc tự đi làm thêm kiếm được vài đồng lương, cũng là lúc biết được, mẹ cũng không dễ dàng gì để chăm lo cho mình đầy đủ suốt bao năm qua.


Nói thật đi, đã bao lần bạn nói dối ba mẹ như thế?

Mẹ già rồi, con có đưa mẹ vào viện dưỡng lão không?
Mẹ già rồi, mẹ lẩm cẩm, con có còn bên mẹ không?

Hồi nhỏ, thích gì, muốn mua gì là đòi nằng nặc hoặc là khóc lóc, mè nheo. Lớn lên chút, học cấp 2 được mẹ cho tiền tự đi mua sách, mua đồ tiêu vặt, mua 10 nghìn thì nói 15 nghìn. Tiền còn lại cũng chẳng chịu để dành. Rồi mỗi ngày háo hức chờ mong đến Tết, có Tiền lì xì rồi thì nhất định là chỉ cho mẹ mượn, đòi lại cho bằng được. Lên cấp 3 vẫn vậy, mẹ vẫn nuôi mình ăn học mỗi ngày, tiền học thêm, tiền sách vở, quần áo,… đủ thứ trên đời.

Rồi vào đại học, xa nhà, tự quyết định vấn đề chi tiêu của bản thân. Mẹ vẫn vậy, cứ đầu mỗi tháng vẫn gửi tiền vào thẻ và kèm thêm câu “Ráng ăn uống đầy đủ, thiếu thì gọi về cho mẹ”. Mỗi lần nghe nói vậy, thương mẹ nhiều hơn, cũng buồn rất nhiều. Giờ đây, lúc đối mặt nhiều hơn với những khó khăn trong cuộc sống, lúc tự đi làm thêm kiếm được vài đồng lương, cũng là lúc biết được, mẹ cũng không dễ dàng gì để chăm lo cho mình đầy đủ suốt bao năm qua.


Trong một bài phỏng vấn, Chủ tịch công ty quảng cáo 24h Phan Minh Tâm đã từng nói:
"Đừng nghe những câu chuyện thành công, dù của Bill Gates hay Jack Ma, hay ngay cả chuyện thành công của ông chủ 24h. Mọi người cứ bảo tôi chia sẻ thành công, nhưng các bạn không thể "bơi" lại thành công.

Có thể đã từng có một câu chuyện thành công như thế, nhưng khung thời điểm của câu chuyện ấy đã không còn nữa (PV: Gọi là thiên thời địa lợi khi sự việc ấy xảy ra). Các doanh nhân chia sẻ cho các bạn bí quyết, mặc dù có thể bạn thông minh hơn, tài giỏi hơn, nhưng nếu làm lại giống vậy thì tỷ lệ thành công tôi đánh giá chỉ 1/1000, 999 bạn còn lại không thể thành công được".

Bí quyết thành công
Hãy tập hỏi đúng trước khi muốn thành công

Hồi trước, có một lần tôi biên tập bài phỏng vấn của một bạn trẻ khởi nghiệp trong lĩnh vực khá thú vị và mới mẻ, nhưng có câu hỏi vẫn chưa được trả lời trọn vẹn, tôi bảo cộng tác viên đi khai thác thêm.
Cụ thể là bạn trẻ ấy đã huy động vốn như thế nào, vì ai cũng biết điều quan trọng nhất khi khởi nghiệp là tìm được những nhà đầu tư thiên thần - người sẽ bỏ tiền vào dự án. Rốt cuộc, câu trả lời là: Gia đình của bạn trẻ đó rất giàu có, và họ đã chi rất nhiều tiền cho con mình khởi nghiệp.

Nhưng bạn trẻ kia đề nghị không ghi chi tiết ấy vào bài viết với lý do: Sợ rằng viết như thế sẽ làm chùn bước những bạn trẻ khác cũng đang muốn khởi nghiệp (!)


Thanh xuân không phải là thời gian mà là cảm xúc, vì thế đừng để bản thân hối tiếc

Thanh xuân tuổi trẻ
Hãy tranh thủ khi còn trẻ

1. Tranh thủ còn trẻ, em hãy học tập chăm chỉ đi, kiến thức vào đầu không hề thừa đâu. Người ta có thể lấy đi của em nhiều thứ nhưng không ai có thể lấy đi kiến thức.

2. Tranh thủ khi còn trẻ, em hãy thử đi làm đi. Làm gì cũng được miễn là không ăn cướp của ai không ảnh hưởng tới ai, đồng tiền mình làm ra là đồng tiền sạch. Đi làm em mới có kiến thức về xã hội về cuộc đời. Chứ người chỉ học mà không biết làm thì có khác gì ông cử nhân giấy, ông tiến sĩ giấy đâu.

3. Tranh thủ khi còn trẻ, em hãy rèn luyện sức khỏe đi. Chạy bộ, nhảy nhót, thể dục thể thao nâng cao sức khỏe. Mỗi ngày 30 phút là con người mình nó cũng dẻo dai hơn, tinh thần mình cũng khỏe khoắn hơn. Có sức khỏe là có tất cả, đừng có yếu xìu xìu như con cá mắm, chán lắm!

4. Tranh thủ khi còn trẻ, em hãy học ngoại ngữ đi. Xã hội toàn cầu hóa em mà lười thì chỉ có dậm chân tại chỗ mãi thôi. Thằng Anh, thằng Hàn, thằng Trung, thằng Nhật nó sang nước mình thì mình cũng phải biết tiếng để mà giao tiếp để mà ngoại giao, để mà bảo vệ quyền lợi mình, quyền lợi nước nhà và bơi ra biển lớn chứ.


Hôm nay, cậu bé con một người bạn cũ của tôi tự sát!

Không một dấu hiệu gì báo trước. Không một lời từ biệt. Không một câu trăng trối.

Tầng tầng lớp lớp những dằn vặt bủa vây lấy người ở lại.

Rằng tại sao?

Có lẽ không một ai hiểu được tại sao một thằng bé 16 tuổi chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi.

Trong cuốn Nhật ký năm 14, cậu bé viết, "Năm lớp 6 mình có mối tình đầu tiên, mẹ phát hiện việc mình thích N, mẹ đọc trộm những mẩu thư ngăn bàn N viết, mẹ đến tận nhà N và yêu cầu bố mẹ N xem lại cách dạy con. Mình ko còn nhớ nổi mối tình đầu của mình kết thúc ra sao. Chỉ biết sau đấy 2 đứa không bao giờ nhìn mặt nhau nữa dù còn học chung lớp đến trung học. Mãi sau này mẹ hỏi tại sao mình xa cách mẹ vậy, tại sao ko tâm sự với mẹ? Vì sao? Vì mẹ đã biết quá nhiều, nên không bao giờ mẹ được quyền biết thêm bất cứ điều gì nữa cả."

Cách yêu thương con đúng đắn
Hãy hỏi đứa bé những gì nó muốn được nghe hỏi

Sau đám tang, trên đường về, tôi không khỏi suy nghĩ mông lung.

Những đứa trẻ tự sát, mọi người nói chúng ngu dại, nhưng tôi lại thấy chúng già trước cả chúng ta - những người cha người mẹ tưởng mình trưởng thành và luôn đúng! Chúng không bồng bột đâu. Để có thể đi đến quyết định đau đớn thế, chắc hẳn chúng phải chuẩn bị từ rất rất lâu, tỉ mỉ và cặn kẽ, từ tốn nhưng quyết liệt.

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget